5:36 CH
Thứ Bảy
5
Tháng Mười Hai
2020

Tản văn GIỌNG NÓI MIỀN TÂY - Huỳnh Văn Huê

10 Tháng Chín 20169:45 CH(Xem: 4383)

IMG_20160902_083947_883
Người miền Tây Nam Bộ, người miền Đông, người khu vực đồng bằng sông Cửu long, người Sài Gòn... Nói chung qua Bình Thuận trở vào đến mũi Cà Mau... , được bạn tôi gọi chung là người... miền Nam (?)... . Xét về phương diện địa lý học hay dân tộc học, hoặc với các nhà nghiên cứu, nhà khoa học không biết thế nào? ... . Nhất là với đa số người dân VN không biết có đúng không ?? Riêng cá nhân tôi thì cho là... đúng.

 

   Tuy đã có nhiều nhà văn, nhà nghiên cứu trong cũng như ngoài nước viết về con người phương Nam rồi, nhưng trong bài này chỉ xin phép tản mạn viết ra một chút ghi nhận cỏn con, hy vọng không làm mất thì giờ quý bạn đọc... . Chỉ là ghi nhận riêng  một chút tình về... giọng nói của người miền Tây (trong vùng đất miền Nam).

Câu chuyện như thế này... .Có người bạn từ phương xa về, đã kể tôi nghe, một câu chuyện đáng ... nghe !

 

*   *   *

 

   Là người Sài Gòn 3 đời, là người đi đây đi đó khá nhiều, lại có người thân còn ở trong nước, nhất là rất chịu khó đọc tin tức báo chí trong nước... Rất tự tin, bạn tôi một mình đi miền Tây du lịch... Thế là...

Bạn tôi đã kể lại như sau...

 

   Vào trong bến xe e rằng sợ bị móc túi, bị rạch túi xách.... Vào bến xe phải chờ đợi, thế rồi bạn gặp một cô bé... dễ thương, dáng dấp của một sinh viên (?) đi làm thêm, cô bé ấy đã mời chào bạn tôi lên chiếc xe 16 chỗ. Cô ấy ngọt ngào nói xe đã xuất bến nhưng có người trả vé nên hiện giờ xe chỉ thiếu một chỗ, có người lên là xe chạy ngay tức thì...

 

   Bạn tôi không hiểu sao thấy... thương thương cô bé "sinh viên", gần như riu ríu đi theo ra xe. Chiếc xe 16 chỗ bề ngoài xem cũng được, nhưng bạn biết ngay là bây giờ xe này chỉ để đưa đón học sinh học thêm từ trường đến nhà cô (hay thầy) với cự ly khoảng 5 km là nhiều!! Nhưng kệ, tội nghiệp con bé "sinh viên". Có một điều là trên xe mới chỉ lèo tèo 5-6 người, ai nấy đều đầy đủ vẻ ngơ ngác hoang mang trên nét mặt. Thôi đến nước này rồi thì đành chịu, vì con bé đã thu tiền và đưa khách lên xe rồi!

Thắc mắc kêu nài mãi... Sau cùng xe cũng lăn bánh với chưa đến 10 người khách, xe lại còn quần tới quần lui để kiếm thêm... khách nữa! Vậy đã rõ ràng rồi, đành chấp nhận chứ không lẽ xuống xe? Đành chấp nhận mất nhiều thời gian hơn nhưng dù sao cũng đến được nơi, hơn nữa xe cũng rộng rãi do ít người... .

 

   Nhưng chuyện đâu đơn giản... Ra đến ngoại ô thì tay phụ xe ít nói nãy giờ thay đổi hẳn sắc mặt và... thái độ !!! Hắn ta lạnh tanh hằn học thu tiền xe giống như... giang hồ đòi nợ !? Mọi người nhao nhao phản đối, nói đã trả tiền cho... cô gì hồi nãy rồi! Con mồi đã vào bẫy thì làm sao để cho thoát !.... Chiếc xe 16 chỗ chỉ có mươi khách mà nhà xe có đến 3 người bậm trợn giờ đã... hiện nguyên hình là phường lưu manh không cần che giấu !!! Số tiền vé xe được thu hồi một lần nữa trên tất cả khách, thu lần thứ hai... !!! Có một tên còn nhân đạo giải thích: " Tiền mọi người khi nãy đưa cho ai thì đây không biết! Đó không phải người của nhà xe, nếu tiếc tiền khi về tìm gặp mà đòi ! ". Thật không còn gì ngang ngược hơn.... .

 

   Chuyến đi bắt đầu bằng một màn lừa đảo, ăn cướp một cách trắng trợn khiến người khách phương xa bức bối muốn bỏ về cho rồi! Tiền thì không đến nổi tiếc, chỉ tiếc công mình chuẩn bị, nhưng quan trọng nhất là cái hẹn với một người... , một người với chất giọng miền Tây thanh thoát. Khi đã nghe qua giọng nói thế nào cũng muốn... gặp người ngay ! Mà làm sao lại không gặp một người như thế cho được ?!....

..................

 

   Mấy mươi năm trôi qua rồi!... . Đương nhiên mảnh đất miền Tây này cũng như trên khắp miền đất nước phải có đổi thay chứ ? Có đóng góp của gần trăm triệu dân, thêm tài nguyên của đất nước và lượng kiều hối trên mười tỉ usd do "khúc ruột ngàn dặm" gửi về mỗi năm ( với số lượng năm sau cao hơn năm trước ! ). Ngoài ra, cũng không quên khoản nợ vay nước ngoài đến tiền tỉ Mỹ kim...  . Vì vậy quê hương có đổi thay cũng không có gì lạ, có lạ chăng là sự tương xứng với những gì đã đóng góp nên cho sự đổi thay này !!!

 

   Vì qua chính báo chí trong nước, khách được biết có nơi 1km đường làm ở VN cao hơn cả bên... Mỹ !!!

Thôi trở lại với miền đất mà khách đã đến thăm. Đất đai bao la trù phú, vườn tược xanh tươi... . Đường sá mở mang nhiều, vì người còn thưa nên xe cộ cũng ít hơn, khung cảnh có vẻ bớt xô bồ náo nhiệt so với các thành phố lớn. Nhất là những vùng phía đông Sài Gòn, hay các thành phố duyên hải.

 

   Trái cây, lương thực, thực phẩm vốn là sản vật phong phú tại địa phương. Nên nhìn chung vật giá rất dễ chịu so với các thành phố lớn. Ồn ào duy nhất nơi này có lẽ là quốc lộ 4 trước kia giờ đã được nâng cấp mở rộng cho tương xứng với lưu lượng xe cộ đang tăng nhanh. Điều này ai cũng hiểu, vì hai bến phà lớn là Mỹ Thuận và Cần Thơ đã được thay thế bằng hai cây cầu dây giăng hiện đại.

 

   Người quen như đã hẹn , ra đón khách không ở bến xe tỉnh mà ở bến xe thị trấn, vì địa điểm này gần nhà. Khách được người ấy đưa về bằng chiếc xe hai bánh, vào sâu trong xóm trên con đường bê tông, xuyên qua vườn tược xanh mát với sông rạch nhỏ nhắn hữu tình... . Đặc biệt để vượt qua những con rạch nhỏ, giờ đây đã có cầu đúc bằng bê tông... . Khách thấy dâng lên một cảm giác khoan khoái lâng lâng... , không biết do những làn gió đồng nội mát rượi hay do hương tóc của người ... ngồi phía trước ?!

 

   Ngày vui rồi cũng qua, bửa cơm gạo mới với cá bống cát kho tiêu. Rau đắng tím mọc ở sau vườn... . Rồi tráng miệng bằng thanh long ruột đỏ hái từ những nhánh thanh long leo ngoài bờ rào... . Tất cả ( tạm thời ) không có nữa. Khách đã đến lúc trở về phố thị của mình rồi... .

 

   Người bạn đưa ra khách ra trạm dừng để đón xe, nhưng ngạc nhiên lắm, lần về có đến... hai người đưa (?). Xin nói ngay, có thêm bạn của bạn cùng đưa một người trở về. Thì ra khách đã được gặp thêm một người bạn của bạn trong bửa cơm thân mật. Thế là có một cuộc tiễn đưa chân tình như thế. Đây có phải là tính cách đôn hậu, hiếu khách của người miền Tây ? Như thế là trong lúc chờ xe đến, khách lại được rót vào tai đến... hai giọng nói của người miền Tây. Giọng nói đầy mộc mạc, chân tình nhưng chứa nhiều chất kim thanh thoát... . Không đành thấy bạn chờ lâu, khách đề nghị hai bạn cứ ra về, đón xe ở đây là yên tâm rồi... .

 

   Lát sau khách còn lại một mình, trời vẫn còn chưa sáng tỏ. Chỗ chờ xe vốn là một... cây xăng. Có một chiếc xe 16 chỗ trờ tới, trên xe tuôn xuống một anh chàng đon đả mời khách bằng chất giọng không biết vùng miền nào! ( Có lẽ giọng nói đã được... "chỉnh sửa" cho... dễ làm ăn chăng?). Đâu để bị gạt lần thứ hai, khách cương quyết lắc đầu, ngay cả câu hỏi về đâu cũng không buồn trả lời. Trả lời làm chi khi ai cũng biết rằng dù khách nói đi đâu đều được... mời lên xe ! Vòng tới vòng lui mãi sau cùng chiếc xe mới buông tha khách, đi chỗ khác tìm... "mồi" !!

 

   Chợt có chiếc xe tải trống, không có chở hàng chạy vào cây xăng đậu nơi khoảng trống. Một cậu thanh niên khoảng hai mươi mấy tuổi trên xe bước xuống vừa nói chuyện với cậu bơm xăng trạc tuổi, vừa nhìn về khách. Có lẽ họ nói chuyện về xăng dầu gì đó... .

 

   Nhưng không, cậu lái xe tải tiến về phía khách, giọng nói miền Tây cất lên nói rằng cậu nguyên là lái xe tải, hôm nay chưa có hàng đi, để cậu ta giúp chở khách đến trạm chính (mới mở) cách đây 3 cây số, dễ có xe đi hơn. Khách ngần ngừ... . Cậu bơm xăng thêm vào, rằng cậu cho mượn xe và nón mô tô, một lần nữa thêm giọng nói miền Tây trong veo cất lên... . Khách thầm nghĩ, không lẽ mình gặp người xấu hoài ? Nếu lại gọi điện nhờ cô bạn thì ngại làm phiền và ... mất mặt nam nhi quá ! Vì có đón một chuyến xe mà cũng không xong ! Hai cậu trai này có vẻ là người địa phương, và đây dường như cũng không phải lần đầu tiên họ có hành động này. Khách chấp thuận nhận sự giúp đỡ và nghĩ rằng rồi mình sẽ gửi trả lại tiền xăng tương đương một cuốc xe ôm.

 

   Chiếc xe hai bánh nhanh chóng vượt 3 cây số đến một trạm xe mới mở rất rộng... . Khách cảm ơn rối rít và đề nghị trả tiền cuốc xe. Một nụ cười thân thiện chất phác, một giọng miền Tây lại thoát ra từ chối nhận số tiền ấy... . Chiếc xe hai bánh vụt đi, để lại cho khách không ít ngỡ ngàng cảm động... .

 

*   *   *

 

   Ngồi trên xe trở về... , cảnh vật hai bên đường đâu có khác gì lúc khách đi xuống đây, nhưng hôm nay sao khách bổng thấy cảnh vật tươi đẹp hơn bội phần (?). Dòng xe cộ ngược xuôi trên quốc lộ 4 còn có vẻ hối hả, chứ hai bên đường phần nhiều nhà cửa dù tinh tươm nhiều hơn xưa nhưng vẫn phảng phất nét khiêm tốn hiền hòa... . Trên đường, ngoài xe chở khách du lịch Tây hay ta đến rồi đi, còn có nhiều xe tải chở cá,tôm rau quả miền Tây đi về phía Đông và có lẽ còn ngược lên  phía Bắc... . Lâu lâu xuất hiện một quán lá, bảng hiệu ghi là cà phê võng. Khỏi nói ai cũng biết quán để phục vụ người đi đường xa bằng xe hai bánh. Những người đó phải còn trẻ mới đi xa như vậy bằng một phương tiện như vậy. Họ đi đâu ? Lên các thành phố lớn làm những công việc mà nơi đó cần. Ngoài những sản vật của vùng đất miền Tây, chất giọng người miền Tây rồi sẽ cùng lan tỏa... Ai lại không mong sao điều tốt đẹp luôn tiếp tục lan tỏa ra khắp nơi...

 

HUỲNH VĂN HUÊ ( tháng 8 - 2016 )

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 170664)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
29 Tháng Mười Một 2020(Xem: 81)
Cám ơn với tất cả lòng trân trọng cuộc đời này, hạnh phúc này. Kính chúc những người tôi yêu thương thật nhiều sức khỏe, an lành và hạnh phúc.
02 Tháng Mười 2020(Xem: 578)
Sống Linh Thác thiêng, Xin Anh Phù Hộ cho toàn thể ACE / CH / ĐC THƯƠNG YÊU ĐOÀN KẾT CÙNG NHAU NẮM TAY QUYẾT TÂM ĐI ĐẾN ĐÍCH
30 Tháng Tám 2020(Xem: 932)
sẽ làm hành trang giúp cho chúng cân bằng và vượt qua những thử thách của cuộc đời, để có thể vươn cao và vươn xa hơn.
28 Tháng Tám 2020(Xem: 1044)
Tôi thành thật xin lỗi những bài nhạc lính, xin lỗi các tác gỉả, những người hát chúng, một trăm ngàn lần. Mà vẫn thấy chưa đủ.
23 Tháng Tám 2020(Xem: 831)
Chiếc ghế trang trọng dành cho Thầy vẫn luôn nằm trong lòng mỗi người học sinh Ngô Quyền xa xứ. Chúng con xin hứa sẽ làm tốt để xứng đáng với sự dạy dỗ và thương yêu của Thầy.
16 Tháng Tám 2020(Xem: 800)
hôm nay Thầy Phan Thanh Hoài không rưng rưng ngấn lệ, nhưng mặt đỏ bừng sau những ly rượu chúc mừng
06 Tháng Tám 2020(Xem: 881)
như thầm nhắn nhủ rằng chúng ta dù thân xác hèn kém nhưng cố giữ cái tâm để biết sống tử tế cho nhau dù qua tháng ngày nắng vội.
14 Tháng Sáu 2020(Xem: 1212)
Rất mong chúng ta thoát ra khỏi thời kỳ mắc dịch này để người dân trở lại cuộc sống yên bình, thoải mái như xưa.
13 Tháng Sáu 2020(Xem: 1345)
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh
29 Tháng Năm 2020(Xem: 1213)
Một chân thành cảm ơn đến tất cả các cố gắng vượt bực để thực hiện những bộ phim trong thời chiến, đặc biệt những phim nói về chiến tranh
12 Tháng Năm 2020(Xem: 1650)
cũng như không còn nhìn thấy anh đậu xe bên lề freeway 101 trong cái nắng chói chan để đón đợi và mời chúng tôi đến phở Lý
07 Tháng Năm 2020(Xem: 1606)
Vào trại chừng hai tuần, thì tôi gặp được người quen cùng quê ở Biên Hòa, chị Huệ và gia đình Cô Tư Kiên, thuộc toán áo xanh đến trước
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1527)
Tôi luôn luôn kính nhớ ơn Trên đã ban cho chúng tôi phước lành, may mắn ra đi được trong ngày 30/4
29 Tháng Tư 2020(Xem: 1315)
Còn anh, còn chị, còn các bạn. Ngày 30 tháng 4 năm đó đã làm gì? Ở đâu?
25 Tháng Tư 2020(Xem: 42015)
một nén hương lòng thành kính tưởng nhớ đến anh Thủy, đến đồng đội của anh, và tất cả những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã "vị quốc vong thân"
13 Tháng Tư 2020(Xem: 61848)
mênh mông không bằng nhà mình, dù cho phú quý vinh quang, vinh quang không bằng có Mẹ
13 Tháng Tư 2020(Xem: 20014)
Không biết phải dùng chữ gì thay cho ba dấu chấm đỏ đây?
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1331)
Cầu mong các thế hệ kế tiếp sẽ không bao giờ phải chịu những tổn thương tinh thần lẫn vật chất như chúng ta hôm nay
11 Tháng Tư 2020(Xem: 1234)
Bình an sẽ trở lại. Cầu nguyện cho Ngài thật sức khỏe và bình an.
10 Tháng Tư 2020(Xem: 1389)
Duyên chỉ cười nhưng chưa hứa nhận lời, không thể và có thể biết đâu còn cơ duyên.
09 Tháng Tư 2020(Xem: 1376)
Ôi! thời thơ dại, còn đâu nữa! Tuổi hoa niên, đèn sách miệt mài.
07 Tháng Tư 2020(Xem: 1092)
Đời sống vốn buồn nhiều hơn vui,trong tình hình này dường như phải đổi thành đời sống vốn dĩ buồn lo
05 Tháng Tư 2020(Xem: 1297)
cũng như niềm an ùi của những ngày còn lại của cuộc sống nầy, là được gần gủi bên mấy con chó thân thương trong khoảnh khắc bình an
03 Tháng Tư 2020(Xem: 1442)
thế hệ con cháu tôi ngày nay không thể nào tìm lại được các giá trị ấy ngay trên chính quê hương của tôi
02 Tháng Tư 2020(Xem: 1193)
Tất cả mọi thứ đều bị hoãn lại từ các sự kiện quốc tế như Olympics, giải Vô địch bóng tròn Châu Âu, các hội nghị Khoa học, các buổi trình diễn
31 Tháng Ba 2020(Xem: 1259)
Đà Nẳng lúc đó người như nêm cối. Xe cộ in õi. Nóng nực vô cùng. Ai cũng vội vã chen lấn tìm đường đi
28 Tháng Ba 2020(Xem: 1489)
Cái thứ hai xin lỗi nước Mỹ vì đã vu khống dịch họa này là do quân đội Mỹ đưa Virus vào Trung Quốc.
25 Tháng Ba 2020(Xem: 1359)
Đêm cuối trong căn nhà cũ, tôi biết rằng mình không chỉ gánh trên vai một gánh quê hương.
24 Tháng Ba 2020(Xem: 1234)
Thương quá! Mồ mẹ cỏ đã xanh nhường kia mà các con vẫn khóc ngất. Thương quá
23 Tháng Ba 2020(Xem: 1403)
Đời như sóng nổi- Xóa bỏ vết người…” “Ai mang bụi đỏ đi rồi!
21 Tháng Ba 2020(Xem: 1283)
Anh hùng tử khí hùng bất tử, họ là những tấm gương một lòng vì nước vì dân, họ là những vị Tướng bất tử.
17 Tháng Hai 2020(Xem: 1697)
Tôi đang đợi tết cùng với quê nhà và cớ làm sao nghiêng về phía nào, tôi cũng nghe tiếng lòng mình rung động!
01 Tháng Hai 2020(Xem: 1557)
Quê hương mang nặng nghĩa tình,Quê hương tôi đó đẹp xinh tuyệt vời.
13 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2226)
Tin hay không, tôi nghĩ đã có một Đấng Thiêng Liêng nào đó đưa đường dẫn lối cho ghe nhỏ của chúng tôi tới được bến bờ.
12 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1890)
Ông là một nhân chứng quý báu của một giai đoạn bi thảm, một cuộc đổi đời ghê rợn nhất trong lịch sử Việt.
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2446)
Về thăm anh thôi. Hồ sơ em bảo lãnh anh sang với em bị bên kia người ta bác rồi
04 Tháng Mười 2019(Xem: 2493)
Vậy là 38 năm đã trôi qua, rồi câu chuyện bốn trăm năm chiếc cầu trên sông Drina, và còn biết bao chuyện của một thời chưa nói hết. Buồn!
22 Tháng Chín 2019(Xem: 2169)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
30 Tháng Tám 2019(Xem: 2517)
Tôi thường nghĩ cái gì của mình ắt sẽ tự đến, tự nhiên như cây cần có nước, như hết Hè lại sang Thu
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2254)
Tuy mỗi người đi mỗi đường nhưng sau gần năm mươi năm xa cách chúng tôi lại tìm đến nhau, mọi nghi ngờ đều được làm sáng tỏ
10 Tháng Tám 2019(Xem: 2848)
Tôi vẫn nhìn lên trần nhà: trần nhà trắng phau, ở đó không hiện lên được một nét nào của quê hương tôi hết
07 Tháng Tám 2019(Xem: 1149)
Phải chi đừng vội nói yêu nhau. Để mãi tình yêu mới bắt đàu
06 Tháng Tám 2019(Xem: 2261)
Người lính trẻ đã nằm xuống an bình. Nhưng nỗi nhớ thương mãi đè nặng trong lòng những người con sống.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 2359)
là bằng chứng ông đến với cuộc đời này bằng một tiếng khóc, nhưng khi ra đi ông đã đem theo một người tình.
27 Tháng Sáu 2019(Xem: 2593)
Rất mong các bạn cùng khóa không đến được hôm nay thì xin lần tới hãy đến với nhau vì thời gian không chờ đợi bất cứ một ai
23 Tháng Sáu 2019(Xem: 4633)
hãy cười lên đi và cùng tự hào chúng ta là người lính đã có MÔT THỜI KHĂN HỒNG không thể nào quên
21 Tháng Năm 2019(Xem: 2406)
Tạ ơn ngôi trường cho mình nhiều kỷ niệm đẹp. Tạ ơn Thầy Cô cho mình kiến thức và một lối đi về.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 2476)
Kính chúc các Mẹ luôn sống vui, sống khỏe để thế hệ trẻ được chăm sóc, bù đắp phần nào những đau thương mất mát các Mẹ đã trải qua.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 2329)
Không phải chỉ “ở cuối một con đường” mà ở cuối con đường nào cũng có một chỗ để chúng ta dừng chân, quay đầu nhìn lại đoạn đường đã qua