6:07 SA
Thứ Năm
25
Tháng Bảy
2024

Mối tình đầu - Kim Trâm

19 Tháng Tư 201312:00 SA(Xem: 18370)

Mối tình đầu

Trong cuộc đời chúng ta, ai cũng có một mối tình đầu. Mối tình đầu có thể là mối tình cuối của những người có số phận may mắn, mà vô tình hay cố ý họ bắt gặp tình yêu, rồi giữ chặt, chấp nhận vui buồn, sướng khổ với người mình yêu thương, suốt đời không hối tiếc. Đáng trân trọng và ngưỡng mộ biết bao! Tôi cũng đã từng có một mối tình đầu đẹp nhưng mong manh lắm. Bởi vì lúc đó tôi chỉ là một con bé mới 16 tuổi.

Anh là một trong số những người bạn của chị tôi, thường đến nhà chúng tôi ăn uống, đàn hát thân thiết như người trong nhà. “Người trong nhà” đó đã trở thành bạn của gia đình tôi, từ anh cả cho đến cậu em út. Thế nên sau 3- 4 năm “để ý” một con bé hồn nhiên cho đến ngày con bé “nhổ giò” biết mơ mộng, anh bắt đầu tỏ tình với nó bằng một bài thơ và phổ nhạc:

Một con chim nhỏ

Ngơ ngác nhìn trời xanh

Mây trời đầy hứa hẹn

Hoa vừa nở anh ngã nón chào

Mùa Xuân chim én tung cao

Chắp cánh bay về tổ ấm

Anh sợ chim non sa bẫy

Nên anh đan kết chiếc lồng son

.......

Bài thơ bình thường là vậy, nhưng khi anh hát mắt nhìn tôi say đắm đã làm con tim tôi xao xuyến. Tình yêu đầu tiên của tôi vừa đến, thật tự nhiên, nhẹ nhàng như điều tất yếu phải xảy ra, không cần tìm kiếm, chọn lựa hay tính toán. Một tình yêu ngây thơ, khờ dại.

Anh vào đại học Đà Lạt năm thứ nhất, viết thư và gửi hoa penseé ép trong giấy pelure hồng gởi cho tôi mỗi ngày, chắp thêm cánh cho hồn tôi bay bổng lên khung trời cao nguyên mù sương hoa tím. Tôi mơ mộng nhiều hơn, cũng tập làm thơ và viết nhật ký, vẫn vô tư đi học như không hề nghĩ ngợi gì về tình yêu. Đối với tôi, yêu anh đơn giản là có một người để thương, để nhớ, để mong chờ những ngày được gặp nhau, tay trong tay đi dạo phố Sài Gòn. Để khi những ngón tay anh và tôi đan vào nhau đủ cảm thấy ấm áp, và những lúc anh nhè nhẹ quàng tay qua vai tôi thì cảm nhận được sự thương yêu che chở. Vậy đó, tôi chỉ là một con bé mới lớn tập tành yêu đương, anh thì trông già dặn nhiều hơn.

Quán La Pagode đã là nhân chứng tình yêu của chúng tôi trong suốt thời gian dài. Anh và tôi có thể ngồi hằng giờ ở đây chỉ để nói chuyện phiếm bên ly cà phê, kem và bánh ngọt. Tôi thích nghe anh nói chuyện hơn là ngồi im lặng nhìn vào mắt tôi làm cho tôi mắc cở, tôi còn trẻ con quá mà! Anh hay có những ý nghĩ bông đùa như thật:

 -Mình đi tới Quán Hò Hẹn nghen?

 -Sến, La Pagode chứ Hò Hẹn gì.

 -Thì mình hay hò hẹn ở đó, đặt tên cho nó lãng mạn chứ ai mà đi vô “Cái Chùa” hò hẹn?

 …......

 -Tay đâu rồi, anh cho mượn cái eo nè, nhớ ôm chặt.

 -Đi đi, nói nhảm nhí hoài.

 -Khờ quá! Chắc anh phải gởi gạo nhờ Mẹ nuôi em mấy năm nữa mới cưới được.

 - Đừng có mơ!

Những câu đối thoại lập đi lập lại như vậy sao tôi vẫn không chán, ngược lại còn ngập tràn hạnh phúc. Giả bộ nói anh đừng có mơ nhưng tôi luôn mơ những giây phút vui vẻ đó kéo dài mãi mãi, và ngây thơ tin rằng suốt cuộc đời chúng tôi sẽ không bao giờ xa nhau...

Thế mà khi học xong tú tài hai, dù tính hay mơ mộng nhưng tôi không còn là một con chim nhỏ, một cô bé dễ thương hay hờn dỗi nữa. Tôi đủ lớn khôn để nhận thức được mình không còn cần chiếc lồng son của anh. Tôi đã suy nghĩ khác, cho nên tôi thấy anh đổi khác, không là chàng lãng tử hào hoa của tôi mấy năm trước, anh bây giờ là một sinh viên đại học sắp ra trường. Khoảng cách Sài Gòn-Đà lạt như thu ngắn lại bởi anh bay đi bay về thường xuyên, gương mặt anh thêm phong trần, dáng đi ngang tàng, nhảy đầm, hút thuốc, uống rượu như một người từng trãi. Anh vẫn nụ cười răng khểnh hiền hòa, vẫn yêu chiều tôi như thế, nhưng sao tôi bỗng thấy sợ. Cái cảm giác sợ không giữ được tình yêu khờ dại của mình lâu hơn khiến tôi như dần dần xa anh. Cuối tuần tôi từ chối đi chơi với anh. Vào đại học tôi từ chối để anh đưa đón. Khi anh cầm tay tôi, dù vẫn xúc động nhưng tôi cố dặn lòng hãy buông ra vì một ý nghĩ mơ hồ ngu ngốc: “anh không phải dành cho tôi”. Không biết tại sao?

Mùa Hè năm 1972, có lẽ anh nhận thấy sự thay đổi nơi tôi nên sợ thời gian sẽ cuốn tôi ra khỏi tầm tay, anh đón tôi ở sân trường đại học, trao tôi chiếc nhẫn cầu hôn. Tôi bối rối, thật không đúng lúc chút nào, tôi khó khăn từ chối nhẫn và từ chối tình anh, dẫu biết quyết định này sẽ làm đau lòng cả hai. Anh thất vọng, bỏ học, tình nguyện vào bộ binh mang lon binh nhì. Khi biết tin, tôi buồn vì mối tình đầu dang dỡ và tiếc cho tương lai của anh.

Đời lính phong sương có vẻ hợp với anh, mỗi lần về phép anh vẫn mặc bộ quân phục đến nhà thăm chúng tôi, chỉ khác là không cùng tôi đi chơi nữa. Nghe anh kể chuyện xông pha chiến trường một cách hào hứng, tôi cũng vui lây:

 -Đi lính vui lắm sao?

 -Ừ, đời lính sống hôm nay không biết ngày mai, còn sống là vui lắm rồi.

 -Anh nói nghe như thật.

 - Ừ để coi, anh sẽ chết trước em, vì người nào yêu người kia nhiều hơn thì sẽ chết trước, bởi họ sẽ không thể sống nỗi nếu thiếu người mình yêu thương.

 ….....

Quả thật, anh đã chọn lựa và an vui với đời lính. Anh đánh trận từ Charlie đến Khe Sanh không hề run sợ, nếu đừng bao giờ có một ngày năm 1975 xảy ra. Anh trở về nhà như một người bất đắc chí, tinh thần sa sút, cũng chẳng còn tìm thấy nơi tôi người yêu bé nhỏ để tâm sự nữa. Từ đó anh ít ghé nhà chúng tôi, rồi từ từ bặt tin.

Mãi cho đến năm 1980, một lần thả bộ xem triển lãm ở công viên Nhà Hát Thành Phố, tình cờ tôi nhìn thấy anh. Tôi cố ý giữ khoảng cách để ngắm anh lâu hơn, để nhớ về những kỷ niệm xưa cũ tưởng chừng đã quên của hai đứa. Anh đứng giữa đám đông sao xa lạ quá, khuôn mặt hốc hác, mắt nhìn xa xăm vô hồn như không cần một lời chào hỏi. Lòng tôi se thắt, người này đã từng là mối tình đầu của tôi, đã dành cho tôi những năm tháng tuổi trẻ ngọt ngào hạnh phúc...

Thời gian sau tôi gặp lại một người bạn thân thời đi học của anh, mới biết anh đã qua đời vì bịnh nặng khi tuổi đời còn rất trẻ. Có lẽ nào lời cuối cùng anh nói với tôi một lần về phép là đúng? Mối tình đầu của tôi thật sự đã chết! Chấm dứt một chuyện tình, chỉ còn lại trong tôi hồi ức đẹp và buồn.

 Kim Trâm

(Trích phần 4 của tập Hồi Ký)







 


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
19 Tháng Mười 2015(Xem: 182290)
Quan trọng là luôn được sự yểm trợ và thương mến của quý Niên Trưởng, quý Huynh Trưởng và các hội đoàn người Việt hải ngoại
23 Tháng Bảy 2024(Xem: 12)
Chính âm thanh của cuộc sống sinh động ấy đã lắng đọng mãi trong ký ức của tôi, và đã cho tôi những hoài niệm đẹp của ngày xa xưa trên con đường THĐ - nơi tôi sinh ra và lớn lên.
23 Tháng Bảy 2024(Xem: 10)
phải mang nỗi nhớ nhung ra kể với bạn về một phần đời của Sài Gòn năm cũ. Còn bạn, ký ức nào vẫn còn lưu giữ về một thành phố ngày xưa?
30 Tháng Năm 2024(Xem: 524)
nhiệt tình của một ông thầy trẻ của Trung học Ngô Quyền Biên Hòa gần nửa thế kỷ trước. Vĩnh biệt thầy với chân thành thương tiếc!
14 Tháng Tư 2024(Xem: 504)
Nhưng tôi không bao giờ quên những khoảnh khắc cuối tháng tư đau thương ấy. Tôi không bao giờ quên một khoảng đời đen tối ấy.
30 Tháng Ba 2024(Xem: 1152)
Dòng sông có tiếng hát đấy, tiếng hát trong im lặng, chỉ mình tôi nghe, và nó rất buồn.
11 Tháng Ba 2024(Xem: 1259)
Đôi khi trong cuộc đời làm thơ có những ngẫu hứng bất ngờ , thích thú như vậy. Câu chuyện trên với tôi là một kỷ niệm nho nhỏ
07 Tháng Ba 2024(Xem: 1187)
Chính vì những cảm nhận như thế nên mới có bài viết này để trân trọng tác giả đã nói lên được điều ấy.
04 Tháng Ba 2024(Xem: 987)
Tiếp cận văn minh phương Tây sớm, nên dân Sài Gòn có thói quen ngả mũ chào khi gặp đám ma, xe hơi không ép xe máy, xe máy không ép người đi bộ
02 Tháng Ba 2024(Xem: 886)
Tất cả không vì một lợi nhuận nhỏ nhoi nào chỉ vì trái tim nồng nàn của người nhạc sỹ.
19 Tháng Hai 2024(Xem: 1183)
Tôi chỉ muốn có một nước Việt Nam như thế. Có thể bạn sẽ hỏi: “Vì sao? Để làm gì?
03 Tháng Giêng 2024(Xem: 1449)
Cố thắp cho nhau một ngọn đèn. Để dù trong tăm tối ta còn được cháy trong lòng nhau
30 Tháng Mười Hai 2023(Xem: 1342)
So sánh tôi với người bỏ làng ra đi trong những trang sách đó thì hoàn cảnh của tôi đáng buồn hơn nhiều. Không những đã bỏ làng, bỏ nước đi, còn nhận quốc tịch của một nước khác.
01 Tháng Mười Hai 2023(Xem: 1287)
Cầu mong cho những cô học sinh nhỏ trong bức hình, cô học sinh lớp Sáu trong bài thơ của Trần Bích Tiên và luôn cả Trần Bích Tiên nữa bình an
04 Tháng Mười 2023(Xem: 1714)
Thôi .. giờ bên nhau đã hết. Bầu trời vần vũ kêu mưa. Tạm biệt mầy..Hẹn ngày tái ngộ ...gần thôi.
05 Tháng Bảy 2023(Xem: 2315)
Throughout the day, we danced and sang songs that transported us back to those high school days
30 Tháng Sáu 2023(Xem: 3678)
Tôi cũng sẽ kể lại cho con tôi là tôi đã từng sống trong một nước Việt Nam Cộng Hòa văn minh và nhân bản như thế
14 Tháng Năm 2023(Xem: 2433)
chuyện của má tui. Những chuyện bình thường, lặt vặt mà sao với tui nó quý quá chừng
13 Tháng Năm 2023(Xem: 2324)
Lau xong nhìn rõ mình trong đó Thấy lại Mẹ hiền trong phút giây!
03 Tháng Năm 2023(Xem: 2136)
Cầu nguyện linh hồn anh An Bình nơi nước Chúa Nguyện ơn trên cho chị đủ sức mạnh để vượt qua tất cả
03 Tháng Năm 2023(Xem: 1920)
Đàn bà chúng tôi luôn luôn là nạn nhân trong cuộc chiến. Người đàn ông không thế nào hiểu được sự kiên trì chịu đựng của phụ nữ
03 Tháng Năm 2023(Xem: 1898)
Nếu người dân miền Nam hiểu biết về cộng sản Bắc Việt như người dân Ukraine hiểu biết về cộng sản Nga, lịch sử Việt Nam ngày nay (có thể) đã khác
12 Tháng Ba 2023(Xem: 2297)
Bởi vì họ đang vùng lên không phải chỉ cho phụ nữ mà vì sự tự do và công bình cho đất nước họ trên thế giới này.
19 Tháng Mười Hai 2022(Xem: 2832)
Anh và những êm ái của tình yêu, dù cho tôi đã đáp lại một cách tệ hại thì cũng là mối tình rất đẹp.
02 Tháng Mười Một 2022(Xem: 3145)
Anh nằm xuống ở một nghĩa trang buồn, xa xôi. Chỉ có loài chim thôi !! Hôm nay, ngày 2/11. Ngày lễ các linh hồn. Tôi cầu xin linh hồn anh được hưởng nhan Chúa Trời ! Đời Đời !
14 Tháng Chín 2022(Xem: 3478)
Nhân ngày sinh nhật, chúc Hạnh thật nhiều sức khỏe và hoạt động hăng say. Cám ơn Dậu và các cháu lúc nào cũng ủng hộ và tạo điều kiện cho Hạnh đến với các sinh hoạt của Biên Hòa.
14 Tháng Tám 2022(Xem: 3473)
Cuối cùng rồi mọi ve vuốt, mọi khuynh loát đều chịu thua, đều lùi bước trước sự nhã nhặn khuớc từ,
04 Tháng Bảy 2022(Xem: 3058)
Khi ta đi, đất bỗng hoá tâm hồn. Xin cảm ơn Nebraska, quê hương thứ hai yêu dấu
10 Tháng Sáu 2022(Xem: 3753)
đã từng vui, đã từng buồn rồi mỗi người đôi ngả. Năm tháng đã qua ấy, tôi gọi tên là thanh xuân.
30 Tháng Năm 2022(Xem: 4095)
âm ỷ thốn vào đời sống, dai dẳng đeo theo mỗi khi trở mùa / viên đạn mang nỗi đau mất quê hương mất nguồn cội.
23 Tháng Tư 2022(Xem: 4324)
Và thấy ai đó đang khóc thầm nhớ tiếc những ngày vàng son, những ngày con người dù đau khổ, chết chóc những vẫn còn biết tử tế với nhau
03 Tháng Ba 2022(Xem: 4889)
tôi nghĩ, không tránh khỏi những thiếu sót, hoặc sai lệch. Nhưng đã đọc, mà không viết, cứ để ứ hự ở trong lòng thì quả thật, có lỗi với Nguyễn Tất Nhiên thi sĩ.
14 Tháng Hai 2022(Xem: 4568)
Nam không trách gì anh ta, cũng vì quá thương em gái, nếu như em gái của Nam gặp trường hợp này thì chắc Nam cũng sẽ làm như vậy.
09 Tháng Hai 2022(Xem: 4471)
Gửi đến Biên Hòa quê hương lời Chúc Mừng Năm Mới. Chúc các bà chị dâu vượt bao bệnh tật để vui cùng con cháu.
01 Tháng Hai 2022(Xem: 4265)
Cuộc sống thanh nhàn ta tận hưởng Nhâm Dần dịch bệnh cũng lui binh
27 Tháng Mười Một 2021(Xem: 5226)
Cám ơn Thầy Cô bạn bè đồng trường đồng lớp. Cám ơn những người bạn ở khắp thế giới đã chia sẻ vui buồn và trao đổi văn thơ.
13 Tháng Mười Một 2021(Xem: 4958)
Bốn năm anh đã nằm xuống, 4 năm tôi để anh tại chùa nghe kinh. Bây giờ tôi phải để anh nhẹ nhàng thân xác.
08 Tháng Mười Một 2021(Xem: 4978)
Thương quá ai ơi tôi không đủ chữ Giảng nghĩa dùm tôi cái chữ ân tình!
29 Tháng Tám 2021(Xem: 5983)
Hỡi các bạn đang còn sống, đừng bao giờ nghĩ mình có thể sống chung với bệnh dịch khi ta chưa có thể khắc chế được nó!
25 Tháng Bảy 2021(Xem: 6093)
Mong một ngày gần nhất mọi chiến sĩ chống giặc được về nhà. Người người sẽ trở lại với saigon còn tôi được về thăm quê hương
19 Tháng Bảy 2021(Xem: 6082)
lòng tôi rộn ràng vui như ngày tựu trường năm cũ, sắp được gặp lại các người thân yêu....
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 5891)
Hôm nay nghe Mạnh đứng ra làm lại chiếc nhẫn khoá 25. Có lẽ là người sung sướng và hạnh phúc nhất là chính mình.
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 5242)
Người yêu ấy có phải là tôi không? Chỉ có anh trả lời được. Tiếc thay anh đã chết không thể trả lời.
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 5222)
tôi phân vân quá, vì bạn tôi hôm qua gọi điện cho tôi nói "Mày có phước lắm, được ở gần chùa."
18 Tháng Bảy 2021(Xem: 5156)
Các bạn Muối men cho đời ơi! Các bạn đã thực hành lời Chúa thật dễ dàng và đẹp đẽ! Tôi xin thay mặt cho những người nhận quà hôm nay Cám ơn các bạn!.
03 Tháng Bảy 2021(Xem: 5349)
vì đã chịu lấy tôi, một người thua cuộc mất hết tất cả để rồi phải khổ, trong khi bao nhiêu người khác muốn cung phụng em.
20 Tháng Sáu 2021(Xem: 5914)
Chiếu đời mâm cỗ vinh nhục có phúc có phần, thời trẻ trai hay khi trai chẳng còn trẻ thì cũng thế thôi
29 Tháng Năm 2021(Xem: 5434)
“Ngày của Cha” sắp đến nơi rồi. Các bác trai hãy cùng tôi “nối vòng tay nhỏ” và làm ngày này là một ngày thiêng liêng không thua kém gì ngày “Mother’s Day.”
09 Tháng Năm 2021(Xem: 6581)
Tháng năm xin gửi đến các bà mẹ trẻ, mẹ già lời cầu chúc sức khỏe bình an hạnh phúc. Chúc các bà Mẹ nhận được thật nhiều lời chúc lành từ con cái.