2:59 SA
Thứ Sáu
18
Tháng Chín
2020

Bên trong ngục tù Bắc Hàn - Blaine Harden- CTM chuyển ngữ

31 Tháng Tám 201212:00 SA(Xem: 14777)
Bên trong ngục tù Bắc Hàn
Blaine Harden- CTM chuyển ngữ
Người chuyển : Xuân Sơn K30.

 Nhân chuyến thăm Việt Nam mới đây của đại diện Bắc Hàn với những lời tuyên truyền ca tụng tốt đẹp về nước này, xin giới thiệu đến quý độc giả bài viết sau đây để biết thêm phần nào sự thật về Bắc Hàn.

blank
Người đào thoát khỏi ngục tù Bắc Hàn: Shin In Geun

Tù Cải Tạo Theo Định Hướng Xã Hội Chủ Nghĩa Bắc Hàn

(Quằn quại vì đói và bạo tàn, Shin In Geun đã phản bội ngưòi mẹ và rồi nhìn bà bị treo cổ.)

 CHÍN NĂM SAU khi nhìn cảnh mẹ bị treo cổ, Shin In Geun chui luồn qua hàng rào điện bao quanh Trại Tù 14 và chạy xuyên qua tuyết vào vùng hoang dã Bắc Hàn. Đó là ngày 2 tháng giêng năm 2005. Trước đó, không có ai sinh ra trong một nhà tù chính trị Bắc Hàn đã trốn thoát khỏi trại tù. Theo những gì có thể xác định được thì Shin là người độc nhất làm việc đó. Khi đó anh 23 tuổi và không quen biết một ai bên ngoài trại tù. Trong vòng một tháng, anh đã đi bộ tới Trung Quốc. Trong vòng hai năm anh sống ở Nam Hàn. Bốn năm sau, anh sống ở miền nam California.Shin ở cùng lứa tuổi với Kim Jong Un, người con thứ ba mập mạp của Kim Jong Il, là người lãnh đạo thừa kế của người cha khi ông ta qua đời năm 2011. Shin đã được sinh ra là một nô lệ và lớn lên bên trong hàng rào kẽm gai điện cao thế. Bà mẹ thường hay đánh đập anh và anh coi người mẹ như là đối thủ về thực phẩm. Cha anh, được những người canh gác cho phép ngủ với mẹ anh năm đêm trong một năm, thì không quan tâm gì tới anh. Người anh lớn đối với anh là một người xa lạ. Những đứa trẻ trong trại tù đều không đáng tin cậy và hay bắt nạt. Điều đầu tiên mà Shin học được là làm sao để tồn tại bằng cách chỉ điểm tất cả những đứa khác. Những từ ngữ như tình yêu, lòng nhân đạo, gia đình đều là vô nghĩa.Nhiều năm sau, khi mẹ anh đã qua đời và anh đang sống tại Hoa Kỳ, anh nói với tôi rằng anh thương yêu mẹ anh. Nhưng đó chỉ là sự hồi tưởng quá khứ. Đó là sau khi anh học được rằng một đứa trẻ văn minh phải yêu thương mẹ. Mẹ anh không bao giờ nói với anh về quá khứ của bà, về gia đình bà hoặc tại sao bà lại bị ở tù, và anh đã không bao giờ hỏi. Cuộc sống của anh như là con của bà đã được sắp xếp bởi những người canh gác. Họ đã chọn bà và người đàn ông, người cha sau này của Shin, như là những phần thưởng của nhau trong một cuộc hôn nhân khen thưởng.Điều lệ thứ tám của Trại 14 mà Shin phải học thuộc lòng là: "Trong những quan hệ thể xác về tình dục không được chấp thuận trước, những người vi phạm sẽ bị xử bắn tức khắc." Nếu quan hệ tình dục trái phép dẫn đến việc mang thai hoặc hạ sinh, người phụ nữ và đứa trẻ sơ sinh thường sẽ bị giết hại.

 VÀO CUỐI GIỜ HỌC ngày Thứ Sáu 25 tháng 4 năm 1996, người thầy giáo của Shin cho anh một sự ngạc nhiên khi ông bảo Shin có thể về nhà ăn cơm tối với mẹ anh. Thực sự Shin không muốn ngủ đêm tại nhà mẹ anh. Tuy nhiên thầy giáo bảo anh về nhà và anh đã về nhà.Khi về tới nhà, Shin thấy anh của mình là He Geun cũng đã về nhà. Bà mẹ của Shin không được vui khi thấy đứa con nhỏ thình lình về nhà ăn cơm. Bà không chào hỏi gì Shin và cũng không nói là bà nhớ anh.Rồi bà mẹ Shin nấu món cháo đặc bằng 700 gam bột bắp khẩu phần trong một cái nồi độc nhất trong nhà. Ba mẹ con ăn trên sàn bếp. Sau khi ăn, Shin đi ngủ trong phòng ngủ. Những tiếng nói trong nhà bếp đã đánh thức Shin. Shin dòm qua khe cửa phòng ngủ, trong lòng tò mò muốn biết mẹ và anh đang làm gì. Hóa ra mẹ anh đang nấu cơm. Đối với Shin, chẳng khác nào bị một cái tát vào mặt. Mẹ anh đã cho anh ăn cháo bột bắp, loại cháo vô vị mà nó đã ăn hàng ngày suốt cả cuộc đời. Bây giờ anh mình lại được ăn cơm.Không thể nào nói quá về sự quan trọng của lúa gạo trong văn hóa Bắc Hàn. Nó tượng trưng cho sự sung túc, gợi lên sự gần gũi thân mật trong gia đình và thánh hóa một bữa ăn đàng hòang. Những người trong trại tù hầu như không bao giờ được ăn cơm và sự thiếu thốn này là một nhắc nhở hàng ngày về một sự bình thường mà họ không bao giờ có thể có được.Trong phòng ngủ, Shin nổi giận đồng thời lắng nghe.He Geun đã không có được ngày nghỉ phép. He Geun đã tự ý bỏ vị trí làm việc, và hình như đã phạm phải lỗi lầm gì. Bà mẹ và anh của Shin đang bàn cãi xem phải làm gì. Trốn.

 SHIN NGẠC NHIÊN khi nghe anh mình nói chữ đó. He Geun đang chuẩn bị để trốn với sự giúp đỡ của mẹ. Số gạo quý giá mà bà đã dành dụm được là lương thực cho cuộc bỏ trốn.Trái tim Shin đập mạnh; anh giận mẹ anh đã vì người anh mà khiến cho đời sống của chính anh bị nguy hiểm. Anh sợ bị liên quan đến đến cuộc bỏ trốn và có thể bị xử bắn. Anh cũng ghen ghét vì người anh đã được phần gạo.Trong khi đứa trẻ 13 tuổi đang vật lộn để kềm chế sự sợ hãi, bản năng của Shin, do cuộc sống trong trại tạo ra, đã thắng: Anh phải báo cáo với lính canh gác. Shin đứng dậy, đi vào bếp và đi ra cửa. Shin chạy về trường. Bây giờ là đã một giờ sáng. Shin vào phòng ngủ tập thể của trường, đánh thức thằng bạn Hong Sung Ho và đi tìm một người lính canh gác. Shin nói với người lính gác là anh có chuyện để báo cáo, đổi lại anh phải được nhận thêm lương thực và được làm “lãnh đạo lớp” trong trường học. Người lính gác đồng ý. Shin giải thích những gì mẹ và anh mình đang tính toán và hiện giờ họ đang ở đâu. Người lính gác gọi điện thoại cho cấp chỉ huy và bảo Shin và bạn trở về phòng ngủ tập thể. Anh ta sẽ lo hết mọi việc. Buổi sáng sau khi Shin phản bội mẹ và anh mình, những người mặc quân phục đã tới sân trường để tìm Shin. Shin bị còng tay, bịt mặt, và đẩy lên ghế sau một chiếc xe và được yên lặng chở tới một nhà tù dưới mặt đất bên trong trại giam.
“Sáng sớm hôm nay, mẹ và anh mày đã bị bắt khi đang trốn trại,” Shin được cho biết.
 “Đó là tại sao bây giờ mày ở đây. Mày có hiểu không? Mày có biết việc đó không? Làm sao mà mày lại có thể không biết việc mẹ và anh mày đang tìm cách trốn trại? Nếu mày muốn sống thì phải khai ra hết sự thật.”
“Tôi đã trung thành với những người canh gác hơn là với gia đình tôi.”
 Buổi sáng hôm đó, trong nhà tù dưới mặt đất, Shin không hiểu gì cả. Anh chỉ là một đứa trẻ 13 tuổi đang hoang mang, bối rối. Người sĩ quan với bốn ngôi sao liên tục hỏi nó về kế hoạch trốn trại của gia đình nó: tại sao, khi nào, cách nào… Shin đã không thể nói điều gì một cách mạch lạc. Những điều tra viên đã hành hạ Shin nhiều ngày, tra khảo anh về âm mưu trốn trại. Mẹ anh đã bất mãn điều gì? Anh bàn bạc gì với mẹ anh? Ý định của người anh là gì? Họ lột trần truồng Shin, trói chân tay và treo Shin lên một cái móc trên trần nhà. Họ hạ thấp anh trên lửa. Vài ngày sau một buổi tra tấn, Shin đã tìm cách giải thích là chính anh là người đã phản bội mẹ và anh mình. Cuộc tra tấn chấm dứt khi Hong, người bạn đã giúp Shin tố cáo, xác nhận những gì đã xảy ra. Những người lính gác phải khiêng anh đi, vì anh quá yếu không đi nổi, tới một phòng giam chật ních tù nhân, nhà mới của anh. 
 Sau nhiều tháng, anh được đưa tới căn phòng giam trước đây khi bị hỏi cung lần đầu tiên vào đầu tháng 4. Bây giờ đã là cuối tháng 11. Shin vừa mới 14. Shin đã không nhìn thấy mặt trời trong hơn nửa năm. Những gì Shin thấy trong phòng làm anh giật mình. Cha anh đang quỳ trước hai điều tra viên, ngồi sau một cái bàn. Ông ta có vẻ già hơn nhiều và có vẻ đầy lo âu hơn trước. Ông cũng đã bị đưa vào nhà tù dưới mặt đất cùng một khoảng thời gian như Shin. Chân phải của cha anh bị lệch về phía trước một cách không bình thường. Ông ta cũng đã bi tra tấn. Chân ông đã bị gẫy phía dưới đầu gối và người ta đã nối lại nhưng không được thẳng. Vết thương này đã chấm dứt công việc làm thợ máy và thợ tiện tương đối thoải mái của ông trong trại. Bây giờ ông phải đi đứng khập khiễng như một người lao động không có tay nghề trong một nhóm xây cất. Shin và người cha bị còng tay, bịt mắt và dẫn tới thang máy. Khi lên tới mặt đất, họ được đưa ngồi vào ghế sau của một chiếc xe hơi nhỏ và chở đi. Khi chiếc xe hơi dừng lại khoảng 30 phút sau, khăn bịt mắt của Shin được tháo ra và Shin hoảng sợ. Một đám đông đã tụ tập tại một ruộng lúa mì trống gần nhà của mẹ anh. Đó là nơi mà Shin đã từng chứng kiến hai, ba vụ hành quyết mỗi năm từ khi anh còn là một đứa bé còn đi chập chững. Một cái giá treo cổ tạm thời đã được dựng lên và một cây cọc gỗ đã được cắm xuống đất. Bây giờ thì Shin nghĩ chắc chắn là anh và cha anh sẽ bị hành quyết. Anh tự cảm nhận được rõ ràng từng hơi thở ra vào lồng ngực. Cơn hoảng sợ của anh dịu đi khi anh nghe một người lính gác quát to tên cha mình.
“Gyung Sub, tới ngồi ngay hàng đầu.”
 Shin được bảo đi theo cha anh. Một người lính gác tháo còng tay cho hai cha con. Cả hai ngồi xuống. Người sĩ quan phụ trách việc hành quyết bắt đầu nói. Mẹ và anh của Shin bị lôi ra.
 “Xử tử Jang Hye Gyung và Shin He Geun, những kẻ phản bội nhân dân”, người sĩ quan cao cấp nói.
 Shin nhìn cha mình. Ông ta đang khóc thầm. Sự hổ thẹn của Shin ngày càng chồng chất theo năm tháng qua những lời nói dối từ khi bắt đầu sống ở Nam Hàn. Nhiều năm sau khi trốn thoát khỏi trại tù, anh luôn nói rằng anh chỉ biết được việc anh mình trốn trại qua lời nói của một người lính gác. Anh không nói gì về việc đã chỉ điểm mẹ và anh mình, đã bán rẻ họ vì chén cơm và một việc làm thoải mái hơn trong trại tù.
 “Không có gì trong đời tôi có thể so sánh với gánh nặng này,” Shin nói với tôi.
 Nhưng trong ngày hành quyết anh lại không xấu hổ. Anh oán ghét mẹ và anh mình với sự minh bạch man dã của một thiếu niên bị đối xử bất công và bị thương tổn.

 THEO CÁI NHÌN CỦA SHIN
, anh đã bị tra tấn gần chết, cha anh bị què, vì kế hoạch ích kỷ và điên rồ của họ. Khi người lính gác kéo lê mẹ anh tới giá treo cổ, anh thấy mẹ anh trông có vẻ bị xưng phồng lên. Họ bắt mẹ anh đứng lên trên một cái thùng gỗ, bịt miệng bà, trói hai tay bà sau lưng, tròng một cái thòng lọng chung quanh cổ. Họ không bịt cặp mắt xưng húp của bà. Bà nhìn lướt đám đông và nhận ra anh. Anh không nhìn trả lại. Khi người lính gác kéo cái thùng gỗ đi, bà giãy giụa co giật một cách tuyệt vọng. Nhìn mẹ anh chống chỏi, Shin nghĩ rằng mẹ anh đáng chết. Người anh của Shin trông tái xanh và ẻo lả khi những người lính gác trói anh ta vào chiếc cọc gỗ. Ba người lính gác nổ súng ba lần. Những viên đạn đã cắt đứt sợi giây cột đấu anh ta vào cái cọc. Một vụ hành quyết với máu và óc văng tung tóe, một cảnh tượng làm cho anh phải hoảng sợ. Nhưng Shin nghĩ rằng anh mình cũng đáng tội. Shin đã bịa ra một câu chuyện dối trá về số phận của gia đình anh – và vai trò của anh trong đó – ngay trước khi tới Nam Hàn.
 “Có rất nhiều điều mà tôi cần phải giấu,” anh nói.
 “Tôi thực khiếp sợ phản ứng, sợ mọi người hỏi tôi ‘Anh còn có phải là người không?’”
 “Những người bên ngoài đều hiểu sai về trại tù. Không phải chỉ là những người lính gác đánh đập chúng tôi. Chính là sự đối xử giữa các tù nhân với nhau. Không có tinh thần tập thể. Tôi là một trong những tù nhân xấu xa đó.”
 Shin nói anh không chờ đợi sự tha thứ. Chính anh cũng không tự tha thứ cho mình. Anh cũng có vẻ như muốn làm thêm cái gì nhiều hơn là chỉ để chuộc tội. Anh muốn giải thích - bằng một phương cách mà anh nhận biết là sẽ làm tổn hại đến uy tín của anh như là một nhân chúng. - bằng cách nào mà trại giam đã làm méo mó tính nết anh.Anh nói rằng nếu những người bên ngoài có thể hiểu được những gì mà các trại tù chính trị đã - và đang làm - đối với những trẻ em được sinh ra trong trại, thì điều đó sẽ chuộc lỗi những lời nói dối của anh và cứu rỗi đời sống anh
.CTM chuyển ngữ
Nguồn: http://theweek.com/article/index/228631/inside-north-koreas-gulag

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Tám 2020(Xem: 330)
Và có được bao nhiêu người còn mang mểnh trong lòng bài ca vọng cổ, để thấy hình ảnh quê hương vẫn còn nằm nguyên trong đó
05 Tháng Tám 2020(Xem: 347)
không thể tin được ở tai mình. Thật tội cho em, nếu em ở lại Việt Nam thì đáng thương cho một kiếp người.
05 Tháng Tám 2020(Xem: 410)
“Ăn cơm chưa?”, tôi bâng khuâng nhớ lại mối tình yêu đầu và nao nao buồn thương mối tình đầu của tôi.
12 Tháng Bảy 2020(Xem: 610)
Cuộc chiến này dù đã kết thúc như thế nào, người dân Miền Nam Việt Nam vẫn cúi đầu ghi nhớ công ơn các anh, sự hy sinh cao cả của các anh
08 Tháng Bảy 2020(Xem: 525)
Chính người da trắng văn minh đã cầm súng chiến đấu sống_chết với người da trắng và đấu khẩu không khoan nhượng trên các diễn đàn, mặt trận chính trị, tôn giáo và văn hoá để giải phóng cho nô lệ da đen.
30 Tháng Sáu 2020(Xem: 690)
'Đây không thể là nước Mỹ. Đâykhông phải là nền dân chủ tự do lớn nhất trên thế giới. Đây là một quốc giađang có chiến tranh với chính mình
21 Tháng Sáu 2020(Xem: 669)
Mộc Hóa và Long Khốt là những điểm trọng yếu QLVNCH cần trấn giữ để ngăn chặn quân CS (Tr đoàn Z-15) từ Svayrieng kéo sang.
18 Tháng Sáu 2020(Xem: 944)
‘Nhứt Thắng, nhì Chinh, tam Thanh, tứ Trưởng.”Cả 4 vị tướng được dân chọn đều rất xứng đáng với lòng tin của dân chúng VNCH
18 Tháng Sáu 2020(Xem: 636)
Những lời lẽ trong bài ai điếu của ông Bùi Quang đã thể hiện hào khí của tinh hoa nước Việt được un đúc, truyền lại qua hàng ngàn năm lịch sử dân tộc
23 Tháng Năm 2020(Xem: 626)
với vai trò là một nhân chứng kể lại một khúc quanh của lịch sử, người đọc, và thế hệ sau sẽ tự biết cái nào đúng, cái nào sai
18 Tháng Năm 2020(Xem: 638)
Ở một miền có tên là Quá Khứ. Thầy sẽ để thì giờ dẫn con về miền Quá Khứ..
08 Tháng Năm 2020(Xem: 1142)
điều mà ông gọi là lương tâm của nước Mỹ, hay là thật lòng. Những dẫu sao thì quốc hội Mỹ cũng đã quyết định thay giùm ông, rằng VNCH phải chết.
05 Tháng Năm 2020(Xem: 1028)
ông đã chải lại mái tóc bạc chưa kịp dài để được cuốn tròn kẹp lên sau ót, như ngày xưa…
29 Tháng Tư 2020(Xem: 30014)
Đáng thương thay, một tài năng trẻ mà gia đình tôi hằng khâm phục và yêu thương đã bị hủy diệt. Anh là một trong những người lính VNCH
24 Tháng Tư 2020(Xem: 43924)
trịnh trọng như trong đời tôi lần đầu tiên tôi được ăn món này, món cháo huyết đậm tình người của bà xẩm Đakao
13 Tháng Tư 2020(Xem: 44440)
chiếc xe màu đen đang nổ máy đậu trước cửa. Chiếc xe lao nhanh vào bóng đêm mịt mùng
09 Tháng Tư 2020(Xem: 16465)
Những người trước đó đã nhăn nhó và phàn nàn thì ngượng nghịu vì cảm thấy xấu hổ!
29 Tháng Ba 2020(Xem: 1206)
Họ hy vọng tiền Sài Gòn gửi ra bằng hàng không Air VN,thường thường vào buổi chiều,cho nên vẫn cố nán đợi
29 Tháng Ba 2020(Xem: 1111)
Chúng tôi vào đến thành phố Đà Nẵng vắng vẻ. Một vài nơi đổ nát hoang tàn, phố xá thảm hại, dân chúng chắc ở trong nhà nhiều hơn ngoài đường
20 Tháng Ba 2020(Xem: 1631)
có Anh, Người Lính mất Quê Hương - Người Lính Sống- Chết một lần với Miền Nam. Với Việt Nam
11 Tháng Hai 2020(Xem: 1747)
Người Nam Kỳ viết không sai chánh tả nhưng trong văn nói có nhiều đặc trưng của vùng
03 Tháng Hai 2020(Xem: 1467)
tôi cầu nguyện cho mọi người, cầu cho thái bình mau đến trên thế giới, đất nước và thành phố quê hương tôi
14 Tháng Giêng 2020(Xem: 1747)
với tư cách một con dân Việt Nam và một người trả nợ ân tình cho người Miền Nam…Đó là ước mơ của tôi.
06 Tháng Giêng 2020(Xem: 1497)
Hãy để những thiện ý này lưu truyền mãi về sau … như thế, mỗi ngày của chúng ta, sẽ là mỗi ngày hạnh phúc và may mắn!
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1863)
Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 1303)
Tôi nghe lời mình từ bên trong: Con sẽ là một dấu cộng cạnh dấu cộng của ba…
08 Tháng Mười Hai 2019(Xem: 2168)
người lính này đã ra khỏi chiếc xe jeep của mình, đứng nghiêm trang trong khi trời đang mưa tầm tã.
06 Tháng Mười 2019(Xem: 1884)
Triều đình nhà Nguyễn đã gởi một phái đoàn ngoại giao đầu tiên sang phương Tây là vào năm 1863, với sứ bộ Phan Thanh Giản đi Pháp
29 Tháng Chín 2019(Xem: 2015)
Chúng tôi được họ cưu mang, dìu về căn nhà lá, đốt than rừng sưởi ấm tình người vào đêm thứ 41 trên tuyến đường vượt biển.
22 Tháng Chín 2019(Xem: 2016)
Chao ôi! Trí thức, trình độ dân nước ta xem với tên phu xe Nhật Bản chẳng đáng chết thẹn lắm hay sao".
15 Tháng Chín 2019(Xem: 1763)
lý do duy nhất là bài hát hay, mà vì lý do anh muốn nhắc nhở người nghe về thảm họa của dân tộc Việt Nam.
11 Tháng Chín 2019(Xem: 1828)
Chiến tranh mang lại những tổn thương khó lành trong tâm khảm những người lính tham chiến
05 Tháng Chín 2019(Xem: 3597)
Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho – Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ
29 Tháng Tám 2019(Xem: 2158)
Mẹ không nói, nhưng chắc vẫn nhớ nhiều điều trong quá khứ, nhất là cái ngày hai mẹ con mình đi nhặt lại xác cha,
15 Tháng Tám 2019(Xem: 2794)
Không. Không. Không được. Con của mẹ phải mạnh dạn, hùng dũng, không sợ ai cả. Mà ai dạy cho con câu nói nầy
11 Tháng Tám 2019(Xem: 2284)
Và tôi còn nợ nàng, nợ Ninh Hòa. Mảnh đất hiền hòa đã cho tôi một người vợ chung tình, cùng tôi qua bao cuộc biển dâu.
04 Tháng Bảy 2019(Xem: 2190)
Ai ai cũng có cuộc sống của riêng mình, hãy để những ngày tháng tuổi già của cha mẹ là ngày tháng đẹp nhất và ấm áp tình thương yêud
09 Tháng Sáu 2019(Xem: 3368)
Chẳng phải Sài Gòn, những cuộc thảm sát đã xảy ra tại nhiều nơi ở miền Nam trong Tết Mậu Thân 1968. Bé trai con của Trung tá Nguyễn Tuấn
26 Tháng Năm 2019(Xem: 2655)
Con đừng giấu Dì nữa, con về mà không thấy Quan, Dì biết liền !” Nước mắt Hiền lại rơi thật nhanh xuống đất. Má Quan thất thểu bước vào nhà
15 Tháng Năm 2019(Xem: 2868)
Trong khi truy tìm tài liệu và tư liệu để viết bài này – cũng như suốt thời gian dài phỏng vấn rất nhiều sĩ quan, hạ sĩ quan và thủy thủ để thực hiện cuốn Tài Liệu Lịch Sử Hải Quân V.N.C.H.
15 Tháng Năm 2019(Xem: 2843)
Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ vẫn tung bay trên các kỳ đài chiến hạm đang hải hành ngoài hải phận quốc tế nhưng đối với thế giới thì ngọn cờ nầy không còn tồn tại.
13 Tháng Năm 2019(Xem: 2880)
Biến cố đã tạo ra một tin tức dội ngược về Hoa Kỳ, và bố mẹ tôi – không hay biết rằng tôi đang có một sứ mệnh bí mật tại Việt Nam
28 Tháng Tư 2019(Xem: 3006)
Thương làm sao cho những người lính trẻ của tôi, kể cả tôi nữa đang phải tự xa cách nỗi riêng tư để chỉ thấy trước mặt là lửa đạn.
16 Tháng Tư 2019(Xem: 2195)
Cùng ngày đó, những người Việt Nam còn kẹt lại bắt đầu một cuộc sống đen tối dưới bạo quyền cộng sản.
14 Tháng Tư 2019(Xem: 3189)
Trong cuộc chiến chống Cộng Sản ở miền Nam Việt Nam, hàng ngàn anh linh hào kiệt của QLVNCH đã ngã xuống cho an nguy của dân tộc
14 Tháng Tư 2019(Xem: 2778)
Xin nghiêng mình tôn vinh một Vị Anh Hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Hai giờ chiều ngày 29.3.1975, việt cộng đã treo cờ ở Tòa Thị Chính Đà Nẵng
02 Tháng Tư 2019(Xem: 2414)
Nếu ai còn nhớ đến các anh linh tử sĩ thì hãy nhớ đến họ bằng câu kinh tiếng kệ, cây nhang, bó hoa, tùy lòng đóng góp cho Trai Đàn Chẩn Tế
01 Tháng Tư 2019(Xem: 2845)
Tại xa cảng xa lộ Biên Hòa, tất cả các quân nhân di tản đều được đưa lên những chiếc GMC đương đợi sẵn, xe vừa đầy là tài xế lăn bánh trực chỉ
11 Tháng Hai 2019(Xem: 2275)
Thế thì , vấn đề là: Ngày nay, câu nói giết người của anh Tầu cổ hủ: Nhất tướng công thành vạn cốt khô có còn đúng đắn không nhỉ?
25 Tháng Giêng 2019(Xem: 3750)
Nhưng khi quay ra Hà Nội tôi bỗng sống khác đi, nghĩ khác đi, đọc khác đi, nói khác đi. Bạn bè tôi ngày đó gọi tôi là thằng hâm, thằng lập dị